DỰA VÀO CỐT TRUYỆN “VÀO NGHỀ” HOÀN CHỈNH THÀNH BÀI VĂN KỂ CHUYỆN

Nhân dịp sinh nhật, Va-li-a được bố mẹ cho đi xem xiếc. Chương trình xiếc hôm đó hay tuyệt, nhưng Va-li-a thích nhất tiết mục cô gái phi ngựa, đánh đàn. Từ đó, lúc nào trong trí óc non nớt của Va-li-a cũng hiện lên hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, đánh đàn. Cô mơ ước một ngày nào đó cũng được như cô – phi ngựa và chơi những bản nhạc rộn rã.

Rồi một hôm, rạp xiếc thông báo cần tuyển diễn viên, Va-li-a xin bố mẹ ghi tên học nghề. Sau khi nghe nguyện vọng của Va-li-a, bác giám đốc dẫn Va-li-a xuống chuồng ngựa. ở đó có con ngựa bạch tuyệt đẹp, Va-li-a ngạc nhiên

Ảnh minh họa: Diễn Xiếc

Thưa bác, cháu xin làm diễn viên chứ đâu làm quét dọn chuồng ngựa! Bác giám đốc gật đầu cười, bảo em:”Công việc của diễn viên phi ngựa, đánh đàn bắt đàu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải xây từ mặt đất lên”. Suốt thời gian làm việc, Va-li-a đã làm quen với chú ngựa, bạn diễn tương lai của em. Những ngày đầu, Va-li-a rất bỡ ngỡ. Có lúc em nản chí. Nhưng cứ nhớ đến hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, em lại thấy phấn chấn lên. Thế là Va-li-a bước ra sàn diễn, những tràng vỗ tay nồng nhiệt lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã đứng trên lưng ngựa, tay ôm cây đàn vĩ cầm. Rồi tiếng đàn cất lên. Vẻ thán phục lộ rõ trên gương mặt từng khán giả. Kết thúc tiết mục vẻ mặt Va-li-a lộ rõ vẻ hạnh phúc.

Thế là mơ ước từ thưở nhỏ của Va-li-a đã trở thành hiện thực.